Khảo cổ học thời đồ đá ở Tây Nguyên

Lịch sử Việt Nam phát triển qua các hình thái xã hội từ nguyên thủy, chiếm hữu nô lệ, phong kiến và xã hội chủ nghĩa. Thời nguyên thủy với sự sinh sống của con người theo bầy đàn sử dụng các công cụ bằng đá còn khá thô sơ.

Cuộc khảo cổ tại Tây Nguyên

Cuộc khảo cổ tại Tây Nguyên

Hiện tại các nhà khoa học khảo cổ đã tiến hành khá nhiều cuộc khảo sát để tìm hiểu các thời kỳ tại Việt Nam.

Sự phát triển của công nghệ máy móc đã tạo nhiều điều kiện cho các nhà khảo cổ trong việc điều tra thuận lợi hơn. Nói về thời đồ đá ở Tây Nguyên, chắc chắn còn nhiều khám phá cần được các nhà khảo cổ phát hiện.

Mặc dù Tây Nguyên là vùng đất được khai quật khảo cổ khá muộn, nhưng với những bằng chứng thu được đã có ảnh hưởng không nhỏ tới khảo cổ học trong nước và thế giới.

Công cuộc khảo cổ tại Tây Nguyên đầu tiên được tiến hành bởi nhà khoa học người Pháp và các sĩ quan tại đây vào thế kỷ XIX-XX. Ở Gia Lai, người ta đã phát hiện ra các hiện vật được làm bằng đá và gốm tiền sử.

Đến sau 1975, khảo cổ học Tây Nguyên đã có bước chuyển mình nhanh chóng. Hàng loạt các cuộc điều tra, khai quật và tìm hiểu được thực hiện bởi các cán bộ Viện khảo cổ và Bảo tàng của các tỉnh tại đây.

Cho tới nay, chỉ riêng tỉnh Gia Lai đã phát hiện ra khoảng 80 di tích khảo cổ thời tiền sơ sử.

Tính đến nay đã có 7 di tích được khai quật: Biển Hồ, Trà Dôm, la Mơr, Tai Peerr, làng Ngo, thôn 7, sau khi khám phá người ta xác định nó thuộc văn hóa Biển Hồ.

Đặc điểm của cư dân thuộc văn hóa Biển Hồ đó là sống bằng nghề làm nông và  định cư quanh hồ nước lớn, họ có quan hệ gần gũi với cư dân ven biển miền Trung, cư dân Lào và Campuchia trong thời kỳ văn hóa đó.

Di tích văn hóa Biển Hồ-Tây Nguyên

Di tích văn hóa Biển Hồ-Tây Nguyên

Năm 2010, di tích Bang Keng được tiến hành điều tra và khai quật, người ta xác định nó thuộc niên đại khoảng XVII-XVIII căn cứ vào kiến trúc và kỹ thuật xây dựng.

Điều này đã chứng minh dấu ấn của văn hoa Champa tại Tây Nguyên, tại đây người ta phát hiện ra nhiều dấu vết vật chất sinh hoạt và sự giao thoa dung hòa giữa cư dân Champa và cư dân bản địa.

Năm 2015, sau một cuộc điều tra tổng thể các nhà khảo cổ học đã tìm thấy những công cụ bằng đá thuộc văn hóa Hòa Bình- một nền văn hóa phát triển rực rỡ trong thời kỳ đồ đá.

Như vậy có thể thấy, lịch sử đất nước ta vẫn chưa thể được khám phá và làm rõ, cần có những cuộc khảo sát và sưu tầm nhiều hơn. Tuy nhiên những thành tựu đạt được đã chứng minh sự tồn tại và giao thoa các nền văn hóa cổ với nhau.